LOVE
Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015
Bad Temperature
Càng lúc càng bực mình với những người xung quanh. Mình phải nhịn đến khi nào đây???!!! Hay mình nên chuyển chỗ rồi. Có lẽ để một thời gian nữa.......
Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015
Feelling in my Heart
======================================================================
Ghét cái kiểu nhắn tin nhưng không trả lời
Ghét cái kiểu nói chuyện mà lơ người ta
Ghét cái kiểu muốn xa lánh người ta như vậy
Ờ thì muốn không nói chuyện nữa chứ gì, ko có bạn tôi vẫn ổn nhé! Vẫn sống được nhé! Thế thôi, sau này vẫn thế nhé!
Done! Good Bye!
======================================================================
Cái dạ dày lại lên cơn rồi =( không phải tao không muốn ăn đâu, chỉ là do hoàn cảnh thôi. Xin mày đấy, để tao yên đi.
======================================================================
Cái bình yên lạ kỳ ở tại quán tàu hủ Orisoy nửa đêm. Bình lặng, yên tĩnh........ đến kỳ lạ quá!
------------------------Cô đơn quá lâu rồi, nhưng kệ!----------------------------------------------------------
======================================================================
4:16 A.M. Vẫn còn thức =)))))). Nghĩ về mọi điều xung quanh, ờ thì cũng hay hay đó.
Một mình một thế giới..... quào! Có vẻ vui nhưng mình mong được về nhà hơn. Chỉ đêm nay nữa thôi. Mai không lầy nữa.
======================================================================
Ghét cái kiểu nhắn tin nhưng không trả lời
Ghét cái kiểu nói chuyện mà lơ người ta
Ghét cái kiểu muốn xa lánh người ta như vậy
Ờ thì muốn không nói chuyện nữa chứ gì, ko có bạn tôi vẫn ổn nhé! Vẫn sống được nhé! Thế thôi, sau này vẫn thế nhé!
Done! Good Bye!
======================================================================
Cái dạ dày lại lên cơn rồi =( không phải tao không muốn ăn đâu, chỉ là do hoàn cảnh thôi. Xin mày đấy, để tao yên đi.
======================================================================
Cái bình yên lạ kỳ ở tại quán tàu hủ Orisoy nửa đêm. Bình lặng, yên tĩnh........ đến kỳ lạ quá!
------------------------Cô đơn quá lâu rồi, nhưng kệ!----------------------------------------------------------
======================================================================
4:16 A.M. Vẫn còn thức =)))))). Nghĩ về mọi điều xung quanh, ờ thì cũng hay hay đó.
Một mình một thế giới..... quào! Có vẻ vui nhưng mình mong được về nhà hơn. Chỉ đêm nay nữa thôi. Mai không lầy nữa.
======================================================================
Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015
Năm 2015 và chuyện 18
Vài dòng tâm sự mỏng <3
SEA TO SEA 2015 - Món quà ĐH đầu tiên
Đã qua hơn một tuần kết thúc chương trình SEA TO SEA 2015; mọi thứ vẫn không thay đổi, nhưng bản thân mình dường như đã có nhiều thay đổi: kiên cường - mạnh mẽ hơn, học được nhiều cái mới, sống một cuộc sống nhiều màu sắc hơn.
Mình còn nhớ câu hỏi phỏng vấn hôm đó của anh Khánh Tèo: “Theo em, em là con người hướng nội hay hướng ngoại?” - “Em vừa hướng ngoại vừa hướng nội luôn anh à”.
Bản thân mình là một đứa có chút loạn ngôn, một con người “đa nhân cách” - nắng mưa thất thường, hay đối xử với mỗi người theo những cách khác nhau. Mình không nhớ đã trở thành CTV ban Truyền thông như thế nào, chỉ nhớ ngày 20/8/2015 là bước ngoặc lớn trong cuộc đời của bản thân mình.
Ba tháng ngắn ngủi, C2C như một phần cuộc sống. Nó đem đến những khó khăn và thử thách cho mình, nhưng đồng thời nó cũng đem đến những đồng đội tuyệt vời, những người anh em, những người bạn. Những kỷ niệm vẫn rõ như in trong đầu: nhớ lúc truyền thông trong và ngoài trường, nhớ những cuộc gọi vào lúc nửa đêm, nhớ những đồng hồ báo thức “sống”, nhớ những lúc la liếm, nhớ mấy hồi diễn sâu, nhớ những lần họp team và ăn mánh lẻ. Thật sự rất hạnh phúc khi được làm việc với mọi người.
Cảm ơn chị Suri, anh Đăng, chị Pỏn, chị Hải Yến đã tin tưởng và dẫn dắt em. Cảm ơn team Truyền thông siêu nhân đã luôn sát cánh bên nhau vượt qua những khó khăn, chia sẻ những vui buồn trong thời gian qua. Hết chương trình rồi, cố gắng bồi bổ sức khỏe, dưỡng nhan đi nha mấy chế.
Cảm ơn những người anh người chị của em. Các anh chị đã cổ vũ, khích lệ tinh thần rất nhiều để em có thể kiên cường như ngày hôm nay. Cảm ơn những người bạn đã luôn đồng hành, thấu hiểu, chia sẻ với mình trong suốt thời gian qua.
Cảm ơn C2C vì tất cả mọi thứ. SEA TO SEA luôn trong tim <3
ISB và 6.5
BBus 6.5 là niềm tự hào của riêng mình. Lớp mình gặp nhau trễ hơn các lớp thường nè, nhưng ngay từ lần đầu gặp nhau mình đã rất thích BBus6.5. Chúng ta gặp nhau trong hoàn cảnh đặc biệt, lần đầu ăn chung trong một hoàn cảnh đặc biệt, có những cái tên đặc biệt với những sở thích chung. Đôi khi bản thân cảm thấy có lỗi với lớp vì không dành nhiều thời gian cho lớp mà cũng đừng nghĩ mình không có tình cảm với lớp nha, mình bị cuồng lớp đó nà. Lớp vẫn luôn thông cảm và ủng hộ cho mình. Yêu lớp rất nhiều <3
Cảm ơn lớp rất nhiều, đặc biệt cảm ơn 10 con bánh bèo trong <Tuyết Bitch> luôn giúp đỡ, quan tâm và cũng hay xoắn tao trong mọi tình huống. Và cũng hạnh phúc là khi làm kiểm tra và đoàn kết là chết hết. Riêng tao cảm thấy tao không có ưu điểm nào nhưng có những người bạn như tụi mày, tao cảm thấy rất vui. Yêu mấy đứa <3
Cũng cảm ơn những anh chị trong ISB đã hỗ trợ cho lớp và cho bản thân mình. Các anh chị rất giỏi, rất nhiệt tình, rất bẩn bựa và cũng rất tỉnh. Nhớ có lần không nhớ tên anh đó là ai mà cứ chào nhau thân thiết như đúng rồi, cũng nhớ Light up the sky, cũng nhớ người nào đó cho cái thẻ giảm giá mua KFC mà không dùng. <3
BAN PHONG TRÀO KQM - Tớ Bị Cuồng Phong Trào
Trải nghiệm thứ hai trong cuộc đời đứa sinh viên năm nhất này là trở thành CTV ban Phong Trào KQM. KQM là một đại gia đình. Ban đầu chính bản thân mình luôn phân vân những sự lựa chon, nhưng cũng chính mình quyết định trở thành CTV Ban Phong Trào của KQM. Ban Phong Trào dường như là một mảng mới hoàn toàn với mình. Có nhiều người hỏi mình tại sao không vào ban Truyền thông mà lại tham gia ban Phong trào, thật ra ngay từ ngày đầu chính thức gia nhập mái nhà chung UEH thì bản thân mình đã xác định con đường đi trong tương lai, chính vì thế mình đã chọn một ban mình cho là phù hợp cho mình. Nhưng khi được vào ban rồi, mình lại cảm thấy lo lắng và hồi hộp, sợ rằng mình sẽ không hòa nhập với mọi người, mình đã có những lúc muốn từ bỏ... Có một thời gian, trong lúc chạy chương trình C2C, mình đã rất muốn quăng đi hết thảy những ràng buộc của mình và đi trốn, trốn đến một nơi nào đó không có loài người, để tìm thấy những phút bình yên của cuộc đời. Nhưng mình vẫn tự nhủ không bỏ cuộc, mình phải mạnh mẽ như mình vẫn đang làm, bởi nếu mình chùng bước thì mình vĩnh viễn sẽ không thể tiến tới phía trước. Đó cũng chính là lý do mình vẫn kiên trì trở thành CTV ban Phong Trào. Ban đầu có thể lạc lõng và không bắt được mạch câu chuyện của mọi người, nhưng mình vẫn hy vọng về sau, ban Phong trào sẽ trở thành gia đình thứ hai của mình.
Cũng rất cảm ơn chị Heo Siêu Mập, chị luôn quan tâm và lưu ý đến em. Cũng khá chịu khó tâm sự với em những lúc em buồn. Mà bớt ăn lại đi chị, mập quá không có bồ đâu nha.
Cảm ơn chị Hồng Loan, mới gia nhập vào ban là biết chị nắm chính C2C vòng 3. Chị vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang, vừa thân thiện nữa.
Cảm ơn anh chị trong ban KQM rất nhiều vì đã thân thiện và luôn máu lửa.
Cảm ơn Khánh Uyên, mày là đứa rất giỏi và khá chịu khó đi chơi với tao.
Cảm ơn anh Tín, anh luôn giúp em nhiều thứ, trả tiền chè và xe cho em nè.
Cảm ơn anh Kiến vì đã cho em qua đêm overnight ở cái nhà đẹp như vậy.
Cảm ơn Long Phạm tin tưởng vào em. Em hy vọng trong tương lai khi hai anh em làm việc chung với nhau, chúng ta sẽ có cơ hội nói chuyện nhiều hơn và thân nhau hơn.
Cảm ơn Thắng! Thắng là một người đặc biệt, hai đứa quen biết nhau vào hôm teambuilding bên chương trình Sea To Sea, khá ấn tượng trong lần gặp đầu tiên. Thắng là một người nhiệt tình, tài năng, tinh thần trách nhiệm cao. Từ ngày chạy chương trình hai đứa đã bị ghép đôi rồi đến bây giờ trở thành thân thiết, style và guu thẩm mĩ đều giống nhau nên chơi khá dễ và ở bên Thắng cảm thấy cuộc sống rất bình yên. Cảm ơn nhiều điều nói chắc không hết về chuyện giữa hai đứa. Nhớ rất nhiều kỷ niệm về Thắng: nhớ cái ngày thứ tư định mệnh hai đứa đi lên trường IU rồi ngồi đến chiều, tối còn phải họp team làm hiệu ứng truyền thông, nhớ những hôm hai đứa đi ăn đánh lẻ, nhớ đêm hội diễn của ban hai đứa đi ăn về nhà là 11h30 rồi, nhớ những lời khuyên hữu ích, nhớ những lần hai đứa đi ăn cứ nợ tiền nhau miết đến giờ tui cũng không biết đã trả đủ chưa, còn cái lần hát song ca nữa chứ, rất rất nhiều kỷ niệm về hai đứa mà tui cũng không nói hết.
Khánh và NHỮNG NGƯỜI BẠN
7 năm rồi, 7 năm không phải là con số nhỏ nhưng tôi chợt nhận ra rằng có một số người dù có xa nhau đến đâu nhưng khi gặp lại nhau thì trái tim vẫn luôn cảm nhận sự ấm áp quen thuộc đã từng có. Có đôi khi thời gian không là gì cả, một khi bạn bè gặp lại nhau thì tình cảm của bạn vẫn không thay đổi. Lâu rồi không gặp! Nhưng tôi vẫn luôn mong chờ được gặp lại những người bạn khác, những người đã đồng hành cùng tôi những ngày nào. Nhớ quá cái đứa đánh ca-rô 10 ván có đến 9 ván mình thắng, nhớ cái đứa béo béo tròn tròn ngày nào, nhớ lũ không học bài lên bảng đứng rồi đọc theo mình răm rắp, nhớ con nhỏ năm nào ngồi tìm trai với mình, nhớ...! <3
Cảm ơn người bạn thân ba năm của tôi. Từ khi thi đại học đến giờ luôn có những lời động viên dành cho tôi. Là lỗi định mệnh của nhau nhưng tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì có một người bạn tri kỷ hiểu tôi hơn chính mình đến như vậy. Cảm ơn vì tất cả. <3
Cảm ơn cả những anh chị ban tình nguyện luôn sẵn sàng giúp đỡ và trò chuyện với em những lúc khó khăn và vui vẻ.
Yêu tất cả mọi người
Thanks all <3
Kate <3
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)





